Tôi vừa tỉnh dậy sau cơn mê của ca mổ lấy th/ai, chồng tôi đặt đứa con gái bé bỏng vào vòng tay tôi. Trước mắt tôi bỗng chốc hiện lên những dòng bình luận chạy ngang: 【Đợi chút! Nó không phải con gái cô đâu, con gái ruột của cô đã bị chồng cô và người mẹ đơn thân mà cô từng chu cấp là Chu Nhân liên thủ tráo đổi rồi.】【Sau đó họ nhét đứa con riêng của hai người họ vào tay cô.】【Họ muốn để đứa con riêng đó thay thế con gái cô, trở thành người thừa kế nhà họ Ôn!】【Con gái ruột của cô đang ở bên cạnh Chu Nhân, sau tai trái có một nốt bớt màu đỏ nhạt.】【Mười phút nữa, họ sẽ dùng lý do trị vàng da cho đứa trẻ để chuyển nó ra khỏi b/ệnh viện này.】 M/áu trong người tôi như đông cứng lại. Giây tiếp theo, Kiều Tự gõ cửa bước vào, nụ cười dịu dàng và vô hại: “Cô Mạnh, con gái tôi bị vàng da nặng, lát nữa phải chuyển viện rồi, nên đặc biệt đến chào tạm biệt cô.” Những dòng bình luận chạy ngang liên hồi: 【Đừng để cô ta đi!】【Cô ta mà đi là cô sẽ không bao giờ tìm lại được con gái mình nữa đâu.】 Tôi siết ch/ặt lòng bàn tay, mỉm cười với cô ta: “Vàng da ư? Để tôi xem thử.”