Ngày thẩm tra chính trị, đoàn khảo sát đến nhà tôi để nói chuyện. Mẹ tôi không biết đã uống bao nhiêu rư/ợu, cứ níu lấy người của tổ chức mà nói không ngừng. "Con gái tôi đỗ đạt được là nhờ mấy gã đàn ông đó cả đấy, hai năm ôn thi, ăn uống chi tiêu đều là người ta chu cấp." "Có đến mấy người cơ, hôm qua nó còn đi thuê phòng ngủ với họ, mệt phờ cả người." Bà cười toe toét, như thể đang khoe khoang. Hai cán bộ nhìn nhau, ghi chép gì đó vào tài liệu. Tôi suy sụp, c/ầu x/in bà đừng nói bậy. Bà vỗ vai tôi: "Mẹ vui mà, con có bản lĩnh..." Tôi đứng đầu vòng thi viết, đứng đầu vòng phỏng vấn, nhưng kết quả thẩm tra chính trị lại là không đạt. Ba tháng sau, tôi leo qua ban công nhảy xuống. Ch*t rồi tôi mới biết, mẹ tôi không hề say. Tất cả đều là vì đứa em kế của tôi. Phải loại được tôi, nó mới có cơ hội đỗ thay thế. Tháng thứ hai sau khi tôi ch*t, đứa em kế mặc quân phục đi nhận việc. Mở mắt ra lần nữa, đoàn khảo sát vừa mới bước vào cửa, mẹ tôi đang rót rư/ợu vào ly. Lần này, tôi không khóc, cũng không giải thích.