Ngày thứ ba của kỳ nghỉ Quốc khánh, năm người chúng tôi xếp hàng đến cửa vào cáp treo. Mỗi cabin cáp treo chở được bốn người. Bạn gái tôi, Tô Vãn Thanh, theo phản xạ nắm lấy cổ tay Lâm Bạch Lạc: "Bạch Lạc sợ độ cao, để mình đi cùng cậu ấy." Bạn thân Trình Tuyết và Đường Mạn nhìn nhau, hiểu ý rồi cùng bước vào trong. Ngay khoảnh khắc cửa cabin đóng lại, Lâm Bạch Lạc nhìn qua lớp kính cười với tôi, như thể vừa nhớ ra điều gì đó: "Cố Yến Chi, cậu đợi chuyến sau nhé, nhanh lắm." Tôi gật đầu, dõi theo cabin nhỏ bé ấy dần nâng lên giữa không trung. Gió núi thổi rất mạnh, người xếp hàng cũng rất đông, chuyến tiếp theo phải đợi mười lăm phút nữa. Tôi đứng tại chỗ, bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều cái "chuyến sau" như thế. Quán lẩu chỉ còn bốn chiếc ghế, tôi đợi bàn sau. Đêm giao thừa chụp ảnh không đủ chỗ, tôi đợi tấm sau. Ngày mưa tầm tã chỉ có hai chiếc ô, Lâm Bạch Lạc cầm một chiếc, Trình Tuyết và Đường Mạn cầm một chiếc. Tô Vãn Thanh ngượng ngùng nói: "Cậu ở gần ký túc xá nam, chạy mấy bước là tới thôi." Lần nào tôi cũng cười và bảo được. Dường như chỉ cần tôi không bận tâm, thì chuyện này sẽ không còn tà/n nh/ẫn nữa.