Ngày em trai đính hôn, tôi bị nh/ốt trong phòng chứa đồ ở tầng ba để gấp những ngôi sao giấy. Cha bảo, gấp đủ một nghìn ngôi sao, tiên nữ sẽ tha thứ cho việc tôi cư/ớp vị hôn thê của em trai, và tôi sẽ có thể trở lại làm một đứa trẻ thông minh. "Thẩm Yến Tinh, có phải mày lại lén ăn vụng bánh kem không?" Em trai Thẩm Yến Từ đẩy cửa bước vào, giẫm nát những ngôi sao tôi xếp trên sàn. Nó ngồi xổm xuống, bóp mặt tôi, cười như đang dỗ dành một chú chó nhỏ. "Anh ngoan nhé, Nam Chi sắp đến đón em đi thử lễ phục rồi." "Anh cứ yên lặng ở đây, đừng để cô ấy nhìn thấy bộ dạng này của anh, cô ấy sẽ buồn đấy." Mỗi khi b/ệnh tái phát, trong đầu tôi luôn hiện lên những mảnh ký ức liên quan đến Tống Nam Chi. Cha bảo tôi rằng, đó là do trước đây tôi đố kỵ với em trai nên mới cứ mãi quấn lấy cô ấy. Cho đến tối qua, tôi nghe thấy Tống Nam Chi cãi nhau với mẹ dưới lầu: "A Tinh vì đẩy cháu ra nên mới bị xe đ/âm, anh ấy đã c/ứu mạng cháu." "Mọi người không thể cứ giấu anh ấy trên lầu mãi được, anh ấy không phải kẻ đi/ên." Mẹ lạnh lùng đáp lại: "Vậy thì cô cưới nó đi?"