Ta cùng tỷ tỷ đều được hứa gả cho huynh đệ nhà họ Tạ. Chẳng ngờ tỷ tỷ sa chân xuống nước, lại được chính Tạ nhị lang c/ứu vớt. Sau ngày thành thân, Tạ nhị lang đối với ta lạnh nhạt xa cách, chẳng khác nào người dưng nước lã. Thế nhưng, hễ có tỷ tỷ ở bên, chàng ta luôn không kìm lòng được mà lén nhìn. Ngay cả ngày ta cùng tỷ tỷ lâm bồn, chàng ta cũng chỉ canh giữ ngoài viện của tỷ tỷ. Đến khi chàng ta trở về, ta đã vì khó sinh mà băng huyết. Tạ nhị lang nắm ch/ặt tay ta, hối h/ận khôn cùng: "Thuở trước... vốn là ta đã đem lòng ngưỡng m/ộ tỷ tỷ nàng. Nhưng đến tận hôm nay mới hay, chẳng biết tự bao giờ, tâm ta đã thuộc về nàng." "Nếu có kiếp sau, ta nhất định sẽ hết lòng bù đắp." Trọng sinh trở về ngày tỷ tỷ sa chân xuống nước. Tạ nhị lang lao mình xuống dòng sông. Ta quay lưng trở về nhà, thưa với mẫu thân: "Mẫu thân, con muốn từ hôn."