Khi Trương Văn Viễn đ/ập tờ hôn thú xuống bàn, ta vừa tròn mười sáu tuổi, đang phơi củ cải khô ngoài sân sau. Giấy đỏ mực đen, dòng cuối cùng là hàng chữ nhỏ li ti: "Nếu nhà gái hối hôn, phải bồi thường gấp ba lần sính lễ". Ba trăm lượng. Có b/án cả nhà ta đi cũng chẳng đủ. Ta x/é nát hôn thú, ném vào trong bếp lò. Ba ngày sau, ta dán bằng chứng Trương gia b/án hàng giả suốt ba năm khắp các ngõ ngách thành Vĩnh An. Người đời bảo kẻ nữ nhi như ta không đấu lại được với trời. Sau này, trời sập. Ta vẫn đứng đó. Phu quân của ta cũng đứng đó.