Ta muốn sống đời vinh hiển, nên chẳng từ th/ủ đo/ạn nào. Năm tám tuổi, phụ thân n/ợ bạc, toan b/án mẫu thân vào chốn lầu xanh. Đêm đó, ta đẩy người xuống nước, dìm ch*t tươi. Mẫu thân hay chuyện, quất ta hai mươi roj, khóc lóc bắt ta thề nguyện không được hại người. Về sau, mẫu thân qu/a đ/ời, ta trở thành đích nữ chân chính của Hầu phủ lưu lạc bên ngoài. Ngày đầu trở về, kẻ giả mạo rưng rưng lệ, quỳ rạp xuống trước mặt ta: "Tỷ tỷ, đều là lỗi của muội, chiếm đoạt vinh hoa phú quý của tỷ suốt mười sáu năm. Nếu tỷ không dung thứ, muội xin đ/ập đầu t/ự v*n ngay tại đây!" Phụ thân cùng huynh trưởng lập tức che chở nàng ta sau lưng, nhìn ta bằng ánh mắt đầy đề phòng. Khoảnh khắc ấy, ta đã hiểu. Chừng nào kẻ giả mạo còn đó, phụ thân và huynh trưởng vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ nghiêng lòng về phía ta.