Ngày Dung Khuynh tạ thế, thánh chỉ sắc phong hoàng hậu được đưa tới phủ đệ. Người đời than thở, ta cùng nàng tranh đấu nửa đời, cuối cùng kẻ thắng lại là ta. Nhớ thuở mười năm nơi thư viện, chuyện gì chúng ta cũng tranh cao thấp, từ tài học, kiến thức cho tới chí hướng. Ngay cả phu tử cũng từng nói, nếu thân là nam nhi, cả ta và nàng đều có thể vào các bái tướng. Thế nhưng nàng lại chọn phò tá Tam hoàng tử đăng cơ, trở thành nữ nhân tôn quý nhất Đại Chiêu. Còn ta rời kinh nhiều năm, bặt vô âm tín. Mãi đến mười năm sau, nàng bị vu oan thông d/âm, sợ tội t/ự s*t, còn ta phụng chỉ nhập cung, kế vị trung cung. Thế gian đều bảo thắng bại đã phân, song chỉ có ta thấu hiểu, cái mà Dung Khuynh thua là tính mạng, nhưng cái nàng thắng được, lại chính là con đường sau này cho nữ tử thiên hạ.