Muội muội thèm khát mối nhân duyên của ta, bèn bày mưu khiến ta rơi xuống vực thẳm. Vốn dĩ lòng đã muốn tìm đến cái ch*t, nên ta thuận theo ý nguyện của nàng ta. Nào ngờ lại được một gã tú tài nghèo hèn nhặt về nhà. Tú tài dốc hết gia sản để chữa trị vết thương cho ta, mẫu thân của tú tài thì chăm sóc miếng ăn giấc ngủ cho ta vô cùng chu đáo. Ngày tháng trôi qua quá đỗi an nhàn, ta chẳng còn muốn ch*t nữa. Thế nhưng, người nhà lại tìm tới tận cửa. Lúc bị bắt về nhà, tú tài bảo ta hãy đợi người. Kẻ khác chê cười người không biết tự lượng sức mình. Ta lại gật đầu. Lời người nói, ta tin.