Sau khi bất ngờ mất trí nhớ, tôi đã nhận nhầm kẻ th/ù không đội trời chung đến để chế giễu mình thành bạn trai. Đối phương không hề phản bác, thậm chí còn đưa tôi về nhà, hai chúng tôi bắt đầu cuộc sống hạnh phúc không biết x/ấu hổ là gì. Sau đó, khi tôi khôi phục trí nhớ, nhìn những vết hôn khắp người, tôi tức gi/ận mang theo cái bụng chưa lộ rõ chạy ra nước ngoài. Thế nhưng ngay trong ngày hôm đó, người đàn ông ấy đã chặn tôi lại trước mặt, giọng anh ta trầm thấp đầy nguy hiểm: "Khôi phục trí nhớ rồi sao? Thật khó giải quyết đấy, hay là để em mất trí nhớ thêm lần nữa nhé?" Tôi sợ hãi vội vàng che bụng, r/un r/ẩy lên tiếng: "Ôn Cảnh Nhiên, hổ dữ còn không ăn th!t con, anh không thể làm vậy!" Ánh mắt người đàn ông lập tức trở nên sâu thẳm, anh ta nhìn chằm chằm tôi hồi lâu rồi lên tiếng: "Không ăn th!t con, nhưng không có nghĩa là không ăn th!t mẹ của con."