Tô Âm vùng vẫy trong hố băng, chỉ tay về phía ta mà gào khóc trong tuyệt vọng: "Biểu tỷ, cớ sao người lại đẩy ta xuống nước?" Khắp vườn khách khứa lặng ngắt như tờ, Thế tử nhíu mày: "Tô Âm, khổ nhục kế này của ngươi thật quá đỗi vụng về! Thẩm Ngạo tay còn cầm củ khoai nướng, đứng cách ngươi tận ba trượng, làm sao nàng đẩy được ngươi?" Mẫu thân lạnh mặt quát: "Chớ có hồ đồ, biểu tỷ ngươi là nữ nhi nhà võ tướng, lẽ nào lại dùng loại th/ủ đo/ạn âm hiểm hèn hạ này?" Tô Âm sặc nước, khóc lóc kêu gào: "Chính là nàng, vừa rồi sau lưng ta cảm nhận được một luồng lực đạo rất mạnh!" Ai nấy đều cho rằng Tô Âm mắc chứng đi/ên cuồ/ng, chỉ mình ta thấu hiểu nỗi oan ức của nàng. Suy cho cùng, bản tính ta vốn chẳng màng võ đức, cứ thấy kẻ nào chướng mắt là tung cước, thật là khoái chí thay!