Năm cập kê, theo ý phụ mẫu, ta đến xem mắt nhị công tử nhà họ Vệ. Một thoáng nhìn nhau trước cửa chùa, đôi bên đều ưng thuận, liền định ra hôn ước. Thế nhưng đêm đại hôn, kẻ động phòng cùng ta lại là vị huynh trưởng t/àn t/ật của chàng. Vệ Tranh rời nhà ba năm, ngày trở về, thấy huynh trưởng đang say giấc trong phòng ta, liền m/ắng ta không biết liêm sỉ, lại oán trách huynh trưởng cư/ớp thê. Cuối cùng, ta trở thành kẻ gây ra họa huynh đệ tương tàn, bị người đời chỉ trỏ cả một đời. Nay trọng sinh trở về, ta đang cùng Vệ Tranh xem mắt. Mẫu thân hỏi ta có ưng ý chăng, ta lắc đầu đáp: "Chẳng có duyên nhãn, khó thành phu thê."