Thiếp vốn không ưa tính tình thanh cao, lánh xa thế tục của biểu huynh. Mặc cho song thân cùng người nhà hết lời khuyên can, thiếp vẫn một mực đòi hủy hôn. Nào ngờ vừa hủy hôn xong, phụ thân liền bị triều thần đàn hặc, cả nhà đều bị lưu đày. Để bảo toàn tính mạng cho thiếp, phụ mẫu đành ngay trong đêm đưa thiếp vào phủ họ Tạ, gả cho biểu huynh. Thiếp vô cùng cảm kích Tạ Tễ Yến đã bỏ qua hiềm khích cũ mà vẫn chịu cưới thiếp. Từ khi về làm dâu phủ Hầu, thiếp việc gì cũng chu toàn, cẩn trọng. Phu quân bảo sao, thiếp nghe vậy, chẳng dám hé môi phản bác nửa lời. Thế nhưng đã thành hôn nửa năm, phu quân vẫn chưa từng chạm vào thiếp. Thiếp trong lòng u buồn, nhưng cũng chẳng dám thốt lời oán thán. Thiếp dành dụm đủ bạc, viết thư hòa ly, mang đến thư phòng định trao cho phu quân. Qua khe cửa, thiếp thấy Tạ Tễ Yến đang ngồi trên ghế thái sư bằng gỗ tử đàn, ngửa mặt, hơi thở gấp gáp. Gương mặt ửng hồng, vẻ mặt đầy dằn vặt và khao khát khôn nguôi. Trong tay chàng còn nắm ch/ặt chiếc yếm của thiếp……