Khu chung cư cũ bốc ch/áy, tôi với tư cách là nhân viên quản lý lưới điện đã cố hết sức dẫn đường cho xe c/ứu hỏa tiến vào, nhưng lại bị một chiếc Porsche đỗ chắn ngang lối đi khẩn cấp chặn đứng. Tôi tra biển số gọi cho chủ xe là Lâm Chấn Dương, nhưng bị hắn từ chối. Hắn còn dùng điện thoại khóa cứng bánh xe từ xa, rồi cười ngạo nghễ trong điện thoại: “Một vết xước trên xe của ông đây mày có đền nổi không? Người bên trong có bị th/iêu ch*t cũng đáng đời!” Lính c/ứu hỏa buộc phải chạy bộ mang theo thiết bị nặng nề suốt tám trăm mét, chậm trễ mất đúng hai mươi phút. Một cụ già sống đ/ộc thân ở tầng thượng đã bị khói đặc làm cho ngạt thở mà ch*t. Ngày hôm sau, Lâm Chấn Dương dẫn theo luật sư đến chặn cửa nhà tôi. Hắn bảo xe c/ứu hỏa làm trầy gương chiếu hậu của hắn, bắt tôi bồi thường hai trăm nghìn tệ, nếu không sẽ cho tôi ngồi tù. Tôi dẫn họ đến nhà x/ác, gi/ật phăng tấm vải trắng: “Lâm Chấn Dương, nhìn cho kỹ đi, người ch*t trong đám ch/áy hôm qua là ai!” Khi nhìn rõ người nằm dưới tấm vải trắng, hắn quỳ sụp xuống trước hũ tro cốt.