“Lâm quản lý, có người tố cáo anh dùng xe công vào việc tư, thậm chí còn nghi ngờ có hành vi kinh doanh bất hợp pháp.” Quản lý hành chính đ/ập tờ đơn gọi là “đơn tố cáo tập thể” xuống bàn, biểu cảm trên gương mặt đầy ẩn ý. Ph/ạt 5000 tệ, phê bình toàn công ty, trừ toàn bộ tiền hiệu suất quý này. Nhìn nét chữ quen thuộc trên đơn tố cáo, tôi không nhịn được mà bật cười vì tức gi/ận. Đó là nét chữ của Trương Cường. Cái người được gọi là “anh em” suốt ba năm nay, ngày nào cũng đi nhờ xe tôi đi làm. Chỉ vì trận mưa lớn ngày hôm qua, hắn ép tôi phải đi đường vòng mười cây số để đón bạn gái hắn ở trung tâm thương mại, và tôi đã từ chối. Trương Cường lúc đó đứng giữa phòng trà nước lớn tiếng nói: “Anh Lâm à, tôi cũng không còn cách nào khác.” “Chuyện công ra công, chuyện tư ra tư chứ, trợ cấp xe công ty đưa cho anh đâu phải để anh ki/ếm tiền bất chính.” Các đồng nghiệp xung quanh cũng hùa theo chỉ trỏ, hoàn toàn quên mất bộ dạng nịnh bợ của họ khi đi nhờ xe tôi trước đây. Tôi hít một hơi thật sâu, gật đầu: “Được, tôi chấp nhận mức ph/ạt này.” Ngay sau đó, tôi lấy điện thoại ra.