Yêu Chu Duật Bạch năm thứ bảy, tôi phát hiện mình bị mắc kẹt trong một hình ph/ạt. Mỗi lần anh nghiêng về phía ánh trăng sáng của mình là Hứa Vãn, tôi lại quên đi một bằng chứng về việc đã từng yêu anh. Lần đầu tiên, anh đi cùng cô ta đón sinh nhật, tôi quên mất lần đầu tiên chúng tôi nắm tay. Lần thứ hai, anh lấy bản kế hoạch tôi thức đêm làm, đề tên cô ta lên đó, tôi quên mất cơn mưa ngày anh tỏ tình với tôi. Kỷ niệm bảy năm, anh bao trọn màn pháo hoa bên sông, đăng lên mạng xã hội cho cả thiên hạ đều biết. Thế nhưng khi anh gọi điện thúc giục tôi, tôi đang ngồi trong phòng trà công ty, ngẩn người nhìn dãy số lạ trên màn hình. Anh nói: "Đừng giả vờ nữa, hôm nay là ngày gì mà em không biết sao?" Người bên cạnh cười hỏi anh: "Duật Bạch, bạn gái cậu lại gh/en à?" Anh mất kiên nhẫn: "Cô ấy cứ thế đấy, ngày càng quan trọng thì lại càng thích làm mình làm mẩy." Tôi nhìn pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, trong lòng không thấy chua xót, cũng chẳng thấy đ/au đớn. Chỉ rất nghiêm túc hỏi một câu: "Xin lỗi, anh là ai vậy?"