Lý Bá An luôn lôi tôi chui vào ruộng ngô, anh ta nói đợi ngày được về thành phố sẽ cưới tôi. Hôm ấy, chúng tôi vừa từ trong ruộng ngô chui ra thì đụng mặt ba người thanh niên trí thức. Họ nháy mắt ra hiệu: "Ồ, Bá An, cặp với Lưu Tiểu Vũ rồi hả?" Mặt Lý Bá An tái mét: "Các cậu đừng có nói bậy, sao tôi lại chui vào ruộng ngô với Lưu Tiểu Vũ được? Nó chỉ là một cô thôn nữ, tôi thì được lợi gì chứ?" Hôm sau, chủ nhiệm gọi chúng tôi lên văn phòng, nói tổ chức đã quyết định tác thành cho mối duyên này, suất về thành phố cũng sẽ được ưu tiên cân nhắc. Mắt Lý Bá An sáng lên, nhưng miệng lại nói: "Thưa chủ nhiệm, chuyện này còn phải xem cô ấy có nguyện ý hay không." Anh ta quay đầu nhìn tôi, khóe miệng không sao giấu nổi nụ cười. Tôi biết anh ta đang đợi tôi mở lời c/ầu x/in. Dù sao cả làng ai cũng biết chúng tôi từng chui vào ruộng ngô, nếu anh ta không cưới tôi, danh tiếng của tôi coi như tan tành. Bước ra khỏi cửa, anh ta rảo bước đuổi theo tôi: "Chủ nhiệm nói chuyện với cô rồi chứ? Nếu cô muốn, thì tôi cũng không phải là không thể..." Tôi lướt thẳng qua anh ta, đi về phía Trần Mặc, một thanh niên trí thức khác trong sân. "Anh có muốn hẹn hò với tôi không?" Lý Bá An cuống lên: "Cô tìm nó cũng vô ích thôi, đến suất về thành phố nó còn chẳng có tên." Tôi dừng bước, khẽ mỉm cười: "Không sao, dù sao tôi cũng đâu có định để anh được đi."