Ta cùng tỷ tỷ là song sinh. Phụ mẫu từ thuở lọt lòng đến khi khôn lớn, vật dụng ban cho hai ta đều y hệt nhau. Mãi cho đến ngày cập kê. Tỷ tỷ nhận được trâm phượng bằng xích kim cùng hàng chục cửa hiệu mặt phố. Còn ta chỉ có một chiếc trâm gỗ mục cùng một cuốn Nữ giới dạy đạo tam tòng tứ đức. Nỗi nghi hoặc cùng uất ức trong lòng ta, đổi lại chỉ là một cái t/át của mẫu thân. "Nếu chẳng nhờ bát cháo của tỷ tỷ ngươi kiếp trước, ta cùng phụ thân ngươi đã sớm bỏ mạng nơi ngục tù." "Ngươi đường đường là Thái tử phi mà lại thấy ch*t không c/ứu, sự nhẫn tâm ngày nay, chẳng bằng một phần vạn năm xưa của ngươi." Hóa ra phụ mẫu đã trọng sinh, họ đinh ninh rằng tỷ tỷ mới là chỗ dựa duy nhất của kiếp này. Ngày Thái tử cầm tín vật tìm đến cửa để tìm ân nhân c/ứu mạng. Họ liền đẩy tỷ tỷ ra ngoài.