Gả vào phủ Bình Giang Hầu đã ba năm, ngoại thất mang bụng bầu tìm tới tận cửa. Mẹ chồng cười đến không khép được miệng, chỉ vào mũi ta mà m/ắng: "Ba năm không sinh nở, ngươi chiếm giữ vị trí chính thê cũng chỉ là con gà mái không đẻ được trứng!" Phu quân ta ôm ấp ả ngoại thất kiều diễm, liếc mắt nhìn ta: "Ngọc Trúc, nếu ngươi biết điều, hãy tự mình nhường lại vị trí chính thê." Họ chắc hẳn đã quên, cha ta là đại tướng quân trấn thủ biên cương mười năm. Ta từ nhỏ không phải học thêu thùa trong khuê các, mà là luyện đ/ao pháp nơi đống x/ác ch*t. Ba năm nay ta thu liễm nanh vuốt, vậy mà họ thực sự coi ta là con mèo b/ệnh. Ta rút ki/ếm của thị vệ, đ/âm xuyên qua đùi phu quân. Trong tiếng la hét khắp đại sảnh, ta lau vết m/áu trên tay, mỉm cười. "Nhường vị? Được thôi, vậy thì để các ngươi cùng nhau xuống âm tào địa phủ mà chiếm lấy một chỗ tốt."