Kinh thành thái tử gia lâm trọng b/ệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp ch*t, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn th!t người nhà họ Cố x/é x/ác. Giả thiên kim Lâm Uyển c/ắt cổ tay u/y hi*p: "Dẫu ch*t, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp ch*t!" Phụ mẫu ruột th!t cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân x/ác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết m/áu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không ch*t, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ tr/ộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, á/c báo, sắp sửa giáng xuống rồi.