Tỷ phu của ta là kẻ phụ bạc tận cùng. Năm xưa, y trúng kỳ đ/ộc, vì giữ mạng sống mà nhẫn tâm khoét lấy tâm đầu huyết của tỷ tỷ. Sau khi vào kinh ứng thí, y liền mất dạng không chút dấu vết. Tỷ tỷ đến lúc lâm chung vẫn không ngừng niệm rằng: 'Phu quân chắc là bị trì hoãn, người đã thề nguyện, nhất định sẽ đến đón ta...'. Hoa dại trước m/ộ tỷ tỷ nở rồi lại tàn. Chim xanh cuối cùng cũng mang tin từ kinh thành tới. Kẻ phụ bạc năm nào đã đỗ đạt Trạng nguyên, cưới thiên kim của Hàn lâm viện Viện phán. Đường quan lộ hanh thông, nay đã là Tể tướng. Thoắt cái, thấm thoát đã hai mươi năm. Khi ta vào núi tìm dược, hàng trăm gia nô vây ch/ặt lấy ta. 'Mạc đại phu, xin dừng bước!'. Kẻ cầm đầu lấy ra một tấm lệnh bài, cung kính dâng lên. 'Gia phụ lâm trọng b/ệnh, đã tìm khắp danh y nhưng đều vô phương. Nghe danh y thuật của ngài cao siêu, cầu ngài hãy dời bước đến chẩn trị cho gia phụ'. Tấm lệnh bài ấy làm bằng bạch ngọc, ta nhìn kỹ thêm một chút, bên trên khắc chữ 'Trạch'. Ta thu hồi ánh mắt, trầm giọng đáp: 'Không trị'.