Dịp thu săn năm ấy, Ninh Hoài vì c/ứu Huyện chủ mà cố ý dẫn dụ ta vào chỗ sơn phỉ. Sau này ta thoát thân trở về phủ, một tháng sau hắn mới tới thăm hỏi. Hắn nói: "Huyện chủ thân phận tôn quý, nhất quyết muốn lấy thân báo đáp ơn c/ứu mạng của ta. Song trong lòng ta vẫn còn nàng, nên đã xin cho nàng một vị trí thiếp thất." Ta ngước mắt nhìn hắn, mỉm cười truyền lệnh cho thị nữ: "đá/nh ra ngoài." Ninh Hoài thẹn quá hóa gi/ận: "Sở Liên Y, nàng bị sơn phỉ bắt đi, thanh danh đã h/ủy ho/ại, ngoài ta ra chẳng kẻ nào dám cưới nàng, hãy dẹp bỏ cái tính tiểu thư ấy đi, sớm ngày làm thiếp cho ta mới là đường chính đạo." Ta chẳng buồn đếm xỉa, cúi đầu chuyên tâm kiểm kê của hồi môn. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ biết, ta không những tìm được lang quân như ý, mà hắn còn phải cung kính gọi ta một tiếng "Tẩu tẩu".