Gả vào Quốc công phủ đã bốn năm, Bùi Tịch rốt cuộc cũng từ Giang Nam trị thủy trở về. Chàng chẳng hề hồi phủ ngay, mà dùng vạn bạc bao trọn một chiếc họa phưởng, nói là để lấy thơ hội hữu. Thiếp thân tự mình tìm tới họa phưởng, cách một cánh cửa lại nghe thấy tiếng nữ tử nũng nịu bên trong: "Thế tử gia, nô gia đã theo người bốn năm rồi, hội thơ mùa xuân này người hãy đưa nô gia cùng đi." Bùi Tịch khẽ cười, buông lời ưng thuận. Tùy tùng bên cạnh lại hạ thấp giọng, lộ vẻ âu lo: "Chủ tử, người thực sự muốn dắt tay Mẫu Đơn cô nương mà xuất hiện sao? Nếu phu nhân hay biết, c/ắt đ/ứt chi tiêu thường nhật trong phủ thì biết làm thế nào?" Bùi Tịch dừng tay gảy đàn, giọng trầm đục lạnh nhạt: "Nhược Hề trong lòng chỉ chứa quy củ và sổ sách của Quốc công phủ, nào có đoái hoài đến ta lấy một lần? Hãy đến kho lấy bộ trang sức vàng ròng mới đúc kia ra, mang cho Mẫu Đơn đeo. Nàng ấy ngay cả một lời nặng nhẹ cũng chẳng từng nói với ta, ta thật muốn biết trong lòng nàng có vị trí nào cho ta chăng." Hóa ra, bốn năm ta khổ tâm lo liệu việc trung quỹ, trong mắt chàng, ta chỉ là kẻ chỉ biết đến quy củ và sổ sách mà thôi.