“ thoải mái không? Kỹ năng nấu nướng của tôi không thua kém gì Giáo sư Thiệu chứ nhỉ?” Sau khi bất ngờ hồi phục thị lực, tôi nhìn thấy vợ mình là Tưởng Đình đang bị ép trên thớt. Cô ấy quay lưng về phía tôi, giọng nói mang theo một chút hơi thở dốc: “Đầu bếp Trần, anh giỏi hơn lão Thiệu nhiều lắm......”. Đầu bếp riêng Trần Tuấn đang mặc bộ đồ hầu nam, rung rung cơ ngựk, khiêu khích nhìn tôi: “Đúng thế, nấu ăn là việc tốn sức, Giáo sư Thiệu mắt mũi kém thì đừng cố quá.” Trong đầu tôi vang lên một tiếng n/ổ lớn, sự nh/ục nh/ã và gh/ê t/ởm ùa khắp toàn thân. Lúc này, chiếc chảo sắt xèo một tiếng, bốc lên khói đen. Tưởng Đình khẽ đ/ấm vào ngựk Trần Tuấn: “Đồ q/uỷ này, thức ăn ch/áy hết rồi kìa!” Trên mặt Trần Tuấn hiện lên nụ cười x/ấu xa đầy á/c ý. Tiếng xèo một cái, chất lỏng đặc quánh phun vào đĩa rau đã ch/áy đen. “Tôi thêm chút gia vị cho Giáo sư Thiệu đây, đây là protein cao cấp, đại bổ đấy! Tốt cho mắt lắm!” Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, gọi điện cho cảnh sát khu vực là lão Vương. “Có vụ lớn đây! Có kẻ lấy danh nghĩa đầu bếp tại gia để b/án d/âm!”