Người giao hàng mang đến hai tờ giấy báo nhập học. Cha mở tờ thứ nhất, là của em gái Thẩm Tri Ý. Ông xúc động đến đỏ cả mắt, giơ tờ giấy báo xoay khắp phòng: "Tri Ý đỗ vào Đại học Kinh Hoa rồi! Con gái ta giỏi quá!" Mẹ từ trong bếp chạy ra, tạp dề còn chưa kịp tháo, ôm lấy em gái vừa khóc vừa cười. Người giao hàng đưa tiếp tờ thứ hai: "Tờ này cũng là của nhà anh." Cha nhận lấy liếc nhìn, lông mày nhíu lại: "Lâm Nghiên? Lâm Nghiên là ai? Nhà chúng tôi không có ai tên này, anh giao nhầm rồi." Tôi đứng ở đầu cầu thang, bàn tay cứng đờ giữa không trung. Lâm Nghiên, là tôi. Năm năm tuổi tôi được gửi đến nhà cô nuôi dưỡng, hộ khẩu theo họ chú là họ Lâm, tên khai sinh cũng do cô đặt. Mẹ liếc qua, lật mặt tờ giấy báo: "Trường nào thế? Không nghe nói khu mình có hàng xóm nào họ Lâm cả." Em gái ghé lại xem rồi bật cười: "Cha, đó là tên thật của chị mà, đến cái này mà cha cũng quên sao?" Phòng khách im lặng suốt ba giây. Cha hắng giọng đầy ngượng ngùng, tiện tay ném tờ giấy báo lên tủ giày.