Bản tính ta vốn là kẻ cuồ/ng diễn kịch. Gặp kẻ l/ừa đ/ảo qua điện thoại, ta tự mình đóng hai vai, diễn đến mức kẻ kia phải gào khóc xin đi đầu thú trong đêm. Khi đi ngang qua đám tang người lạ, vì thói quen nghề nghiệp, ta liền quỳ rạp xuống mà than khóc thảm thiết, khiến gia quyến tưởng ta là thân bằng quyến thuộc, một mực kéo ta vào chia gia tài. Sau khi vô tình xuyên không thành đích nữ thật sự của Hầu phủ, ta phát hiện trong nhà có một ả dưỡng nữ tâm cơ như hoa sen trắng cùng tám vị huynh trưởng mắt m/ù, kẻ nào cũng cuồ/ng muội muội đến mất trí. Trong yến tiệc nhận thân, ả hoa sen trắng giả vờ dị ứng, đôi mắt đỏ hoe vu khống ta: "Tỷ tỷ có phải không thích đóa hoa muội tặng..." Ả còn chưa dứt lời, ta lập tức co gi/ật toàn thân, miệng sùi bọt mép, lăn lộn đi/ên cuồ/ng dưới đất. Ta vừa trợn mắt vừa gào thét: "Á! Trong hoa này có kịch đ/ộc! Muội muội, sao lòng dạ muội lại đ/ộc á/c đến thế! Nhưng ta tha thứ cho muội, ai bảo ta chỉ là kẻ mệnh tiện từ chốn thôn quê cơ chứ!" Tám vị huynh trưởng vừa định tuốt ki/ếm đòi lại công đạo cho ả liền hóa đ/á tại chỗ, ki/ếm trong tay rơi loảng xoảng đầy đất. Ả hoa sen trắng ngẩn người, đến cả những nốt đỏ giả vờ dị ứng cũng quên không dám gãi.