Khi phủ Hầu gia bàn chuyện hôn nhân cho tôi, Hầu phu nhân đã gả tiểu thư giả cho Thế tử, lại ép tôi phải gả cho người con thứ ốm yếu, rồi còn khuyên nhủ: "Con người phải biết đủ, nó xứng với con là vừa vặn rồi." Tôi mỉm cười trả lại canh thiếp, ký ngay vào tờ giấy đoạn tuyệt qu/an h/ệ, đổi lại cái tên mà mẹ nuôi đã đặt cho mình, rồi cầm lấy tiền bồi thường rời khỏi kinh thành. Ngày tôi trở lại kinh đô, tôi đã mang theo sổ sách quân lương, cùng phế Thái tử xông vào cửa cung. Về sau, người của phủ Hầu gia quỳ ngoài cổng cung, c/ầu x/in tôi niệm tình m/áu mủ ruột rà. Tôi còn chưa kịp mở lời, tân đế đã chủ động đỡ lấy hòm th/uốc trên tay tôi: "Các người nhận lầm người rồi. Nàng là Hoàng hậu mà trẫm cầu cưới, không phải con gái gì của phủ Hầu các người cả."