Đúng ngày thứ hai sau khi hứa gả cho nhà họ Chương, ngoại thất của vị hôn phu chặn kiệu của ta. Ả bảo rằng nếu ta không dung thứ cho ả, ả thà đ/âm đầu vào cột mà ch*t. Ta liền gọi tuần phủ tới, lại mời người của tiệm qu/an t/ài tốt nhất trong thành, ngay giữa phố hỏi ả muốn qu/an t/ài gỗ mỏng hay gỗ dày. Ả không dám đ/âm nữa, vị hôn phu cũng trở nên ngoan ngoãn. Thế nhưng năm thứ hai sau khi thành thân, hắn lại dắt một nữ tử thứ xuất nhà nhỏ tới gặp ta. "Nguyệt Lê chỉ cầu cùng ta một đời một kiếp một đôi người, mong phu nhân tác thành." Ta nhìn người chồng nhờ của hồi môn của ta mới có tiền mặc bộ quan phục đỏ kia, không nhịn được mà bật cười. "Tác thành cũng được. Hưu thê, trả của hồi môn, thanh toán n/ợ nần, ba việc này làm xong, ta đích thân trải thảm đỏ mười dặm cho hai người." Hắn chẳng làm nổi việc nào, vậy mà vẫn còn tơ tưởng đến người mới, quan vị và gia tài bạc triệu của ta. Tốt lắm. Đã là danh phận "trượng phu" của hắn còn chút giá trị, ta sẽ thay hắn giữ cho kỹ, cũng mong hắn sống cho lâu.