Đêm trước ngày đại hôn, đích tỷ mắt đỏ hoe hầm cho ta một bát chè hạt sen. "Ngày mai là ngày đại hỷ của muội, uống đi rồi ngủ một giấc cho ngon." Khi tỉnh dậy, ta đã bị thay lên người bộ giá y của đích tỷ, gả cho thế tử Hầu phủ vốn được người đời ca tụng là đoan chính như ngọc. Nhưng nào ai biết, vị thế tử hào nhoáng bên ngoài này, thực chất lại là một kẻ đi/ên t/àn b/ạo, âm hiểm. Đêm động phòng hoa chúc, hắn mỉm cười vén khăn trùm đầu của ta lên, giây tiếp theo lại nhỏ sáp nến nóng hổi lên mặt ta. Hắn không quan tâm người mình cưới là ai, hắn chỉ cần một món đồ chơi để mặc sức hànhz hạz, trút gi/ận. Mùa hè, hắn nh/ốt ta vào chiếc lồng sắt kín mít đem phơi nắng, mùa đông thì l/ột sạch y phục ném ta vào hầm băng. Từng ngón tay ta bị hắn giẫm nát, nghe tiếng thét đ/au đớn của ta, hắn lại càng cười khoái chí hơn. Ngày ta cận kề cái ch*t, đích tỷ khoác áo lông cáo quý giá đến hầm ngục tối của Hầu phủ, cái bụng đã lùm lùm nhô cao. Còn vị hôn phu vốn gia đạo sa sút, ho ra m/áu không ngừng của ta ngày trước, giờ đây đã trở thành đương triều Thủ phụ nắm quyền khuynh đảo triều đình.