Trước khi tôi trút hơi thở cuối cùng, người vợ bốn mươi tuổi đang khoác tay một gã trai trẻ đôi mươi đứng ngay trước giường b/ệnh của tôi. Cô ta nhìn xuống tôi từ trên cao: "Thẩm Nghiên, tôi đã giấu anh ba chuyện. Thứ nhất, trong mỗi ly cà phê Americano đ/á anh uống đều có th/uốc đ/ộc, anh sống được đến ngày hôm nay đã là lãi rồi." "Thứ hai, chuyện bố anh bị đột quỵ không phải là t/ai n/ạn, chính tay tôi đã đá/nh tráo th/uốc hạ huyết áp của ông ấy." "Thứ ba, con dấu của Thẩm gia hiện đang nằm trong tay tôi, đợi anh ch*t đi, tất cả mọi thứ đều sẽ là của tôi và A Triết." Đồng tử tôi co rút mạnh. Thấy biểu cảm của tôi, cô ta lại mỉm cười: "Đáng lẽ tôi đã có thể ở bên mối tình đầu của mình mãi mãi, chính anh đã ép tôi phải gả, chính anh đã h/ủy ho/ại tình yêu của tôi." "Cho nên, tôi lấy lại chút gì đó, chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?" Nói xong, cô ta đưa tờ giấy chuyển nhượng cổ phần đến trước mặt tôi: "Ký đi, nể tình nghĩa vợ chồng, tôi sẽ cho anh một đám tang tử tế." Tôi uất h/ận mà ch*t, khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã thấy mình đang đứng trước cửa Cục Dân chính.