Chồng tôi, Trương Chí Bình, để cân bằng mối qu/an h/ệ gia đình và giảm bớt mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, đã tự ý cài đặt cho tôi một hệ thống xin lỗi. Khi mẹ chồng dẫn cả nhà bà đến ở trong căn nhà hồi môn của tôi, tôi nói: "Con xin lỗi mẹ, đáng lẽ con nên đón mọi người đến sớm hơn." Khi mẹ đẻ tôi biết tin, bà đến đòi lại công bằng cho tôi nhưng lại bị mẹ chồng đ/á thẳng vào viện, tôi lại nói: "Con xin lỗi mẹ, là con không tốt, không quản lý mẹ đẻ mình cho nghiêm, làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mẹ." Họ hàng ai nấy đều khen mẹ chồng dạy dỗ con dâu giỏi, lòng hư vinh của bà được thỏa mãn tột cùng. Vì chỉ cần tôi tỏ ra bất mãn một chút là sẽ bị hệ thống trừng ph/ạt bằng điện gi/ật, tôi không còn dám cãi lại nửa lời. Mẹ tôi thấy tôi tủi nh/ục như vậy, vì quá uất ức mà đổ b/ệnh, liệt ngay tại chỗ. Tôi không nấu cơm cho mẹ chồng mà vội vã chạy đi gặp mặt mẹ đẻ lần cuối, lại bị chồng chỉ trích là để mẹ chồng nhịn đói và bắt tôi phải xin lỗi. Tôi không chịu, liền bị hệ thống gi/ật điện liên tục cho đến ch*t. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày Trương Chí Bình cài đặt hệ thống xin lỗi cho tôi. Nhưng hắn không hề biết rằng, cái hệ thống rác rưởi đó, ngay cái ngày tôi xuống địa phủ báo danh, đã bị tôi giẫm nát từ lâu rồi.