Tôi tên là Tống Yến, là con nuôi trong nhà. Bố mẹ đều là giáo sư đại học, anh trai Tống Đình mười sáu tuổi đã vào lớp tài năng trẻ, nay đang theo học tiến sĩ tại phòng thí nghiệm tốt nhất trong nước. Còn tôi, ôn thi lại hai năm mới miễn cưỡng đỗ vào một trường đại học hạng hai. Tôi thường nghĩ, nếu là con ruột, có lẽ tôi cũng sẽ giỏi giang như họ. Cha nuôi luôn nói với tôi: "Con ruột mới đáng để đầu tư, mày có cơm ăn là phải biết ơn rồi." Thế nên phòng anh trai có điều hòa, còn phòng tôi ngay cả cái quạt cũng hỏng. Anh trai m/ua đồ cứ việc quẹt thẻ của mẹ nuôi, còn tôi m/ua gì cũng phải ghi chép lại, rồi làm việc giúp họ để trừ n/ợ. Tôi đều chấp nhận hết. Dù sao cũng không phải con ruột, người ta chịu nuôi mình, mình phải biết đủ. Cho đến tháng này, luận án tiến sĩ của anh trai bị tố cáo gian lận học thuật, đối mặt với nguy cơ tiêu tan tiền đồ. Trong bữa tối, cha nuôi đặt đũa xuống, nhìn tôi nói: "Chuyện của anh mày, chỉ có mày mới c/ứu được thôi. Tối nay mày viết một bản tường trình, thừa nhận là vì đố kỵ nên mày đã lén đăng nhập vào tài khoản của anh mày, tự ý làm giả dữ liệu."