Một tháng trước lễ đính hôn, tôi theo quy tắc nhà họ Kỳ gửi thiệp mừng cho tất cả các gia đình thân thiết. Đúng lúc nhìn thấy thiệp, thanh mai trúc mã của vị hôn thê lại lên cơn trầm cảm rồi nhập viện cấp c/ứu. Chiều hôm đó, Kỳ Tinh Lạc trực tiếp đ/ập tờ thỏa thuận hủy hôn trước mặt tôi: "M/ộ Bạch vừa bị hủy hôn mà anh lại gửi thiệp cưới! Có phải anh nhất định phải ép ch*t cậu ấy mới vừa lòng không?" Lâm M/ộ Bạch chẩn đoán mắc b/ệnh trầm cảm chưa đầy hai tuần đã cư/ớp đi sự thiên vị và quan tâm của tất cả mọi người. Còn tôi, vị hôn phu đã bên cạnh cô ấy tám năm, đến cả tư cách biện bạch cũng không có. Ngày hôm sau, Lâm M/ộ Bạch chuyển vào dinh thự chính nhà họ Kỳ, dọn vào phòng tôi và vứt bỏ tất cả đồ đạc của tôi. Để Lâm M/ộ Bạch có môi trường hồi phục tốt hơn, mẹ Kỳ đã đặt cho tôi vé máy bay ra nước ngoài. Kỳ Tinh Lạc đích thân đưa tôi ra sân bay, trước khi đi còn ném lại một lời hứa nhẹ bẫng: "Ngoan một chút, đợi M/ộ Bạch khỏe lại chị sẽ đến đón em." Tôi đã đợi trong trận tuyết lớn ở Toronto suốt bốn năm ròng. Cô ấy chưa từng đến thăm tôi lấy một lần, tất cả tin nhắn tôi gửi đi đều bặt vô âm tín.