Ta coi trọng nhất chính là danh tiếng. Để giành lấy tiếng thơm người hiền, ba tuổi ta đã phát cháo, năm tuổi làm việc thiện, bảy tuổi mở nhà bảo mẫu. Sau khi thành hôn, ta hạ sinh một con gái, vợ chồng hòa thuận êm ấm. Cả kinh thành đều ca tụng ta là người hiền đức. Cho đến khi, ngoại thất của phu quân vu khống con gái ta đẩy ả xuống nước. Chàng chẳng thèm suy nghĩ đã trách ph/ạt con gái ta bướng bỉnh ngang ngược. Lại còn quở trách ta dạy con không nghiêm. "Nguyệt Nương đã mang trong mình cốt nhục của ta, nàng vốn dĩ coi trọng thanh danh, không muốn bị người đời đồn đại là kẻ đ/ộc đoán gh/en t/uông, vậy thì hãy sớm định ra chương trình, để nàng ấy vào phủ làm bình thê!" Chàng thề thốt đoan quyết, dùng thứ mà ta coi trọng nhất là danh tiếng để u/y hi*p ta. Phu quân à, đã biết ta coi trọng tiếng hiền đến thế. Vậy thì xin chàng hãy ch*t đi để tác thành cho ta!