Trong sự hànhz hạz kép của lũ x/ác sống và cái lạnh thấu xươ/ng, tôi bị người bạn trai yêu dấu cùng cô bạn thân nhất đẩy vào bầy x/ác sống, chỉ vì muốn cư/ớp lấy nửa chai nước cuối cùng trong tay tôi. Chân phải của tôi đã bị Lục Ki/ếm đá/nh g/ãy, hắn mỉm cười dùng thanh sắt đ/ập nát xươ/ng đầu gối tôi: "Như vậy mày sẽ không chạy được nữa, hiệu quả thu hút x/ác sống sẽ tốt hơn." "Đằng nào mày cũng không sống nổi, tận dụng phế liệu chút đi." "Đừng trách chúng tao tà/n nh/ẫn, trong thời mạt thế, tình yêu và tình bạn làm sao thực tế bằng một miếng ăn?" Trước khi ý thức tan biến, những giọng nói mỉa mai của chúng vẫn còn văng vẳng bên tai tôi. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về một tháng trước khi thiên tai ập đến. Lần này, tôi sẽ xây dựng một pháo đài mà chúng không bao giờ có thể công phá. Còn đôi cặn bã bội bạc kia, tôi muốn chính mắt chúng phải nhìn xem, tôi đã sống rực rỡ trong địa ngục này như thế nào!