Trong yến tiệc cập kê, vị hôn phu đột nhiên quỳ xuống trước mặt ta, tự t/át vào mặt mình, thề rằng kiếp này tuyệt đối không dám mơ tưởng đến ta nữa. Đệ nhất tài nữ kinh thành vừa thấy ta, váy áo vấy bẩn bởi rư/ợu cũng chẳng màng lau sạch, khóc lóc c/ầu x/in ta đừng đưa nàng ta trở lại căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời kia. Ngay cả người biểu huynh vốn luôn dám rút đ/ao tỉ thí với ta, nay cũng phục dưới bậc thềm r/un r/ẩy. Họ nói rằng họ đã trùng sinh, kiếp trước ta trở thành Nữ đế, đích thân thanh trừng bọn họ. Thế nhưng, ta chẳng hề nhớ gì cả. Đã thấy cả ba người đều sợ hãi đến mức này, ta quyết định trước tiên hãy thu thập những điểm yếu của họ. "Quỳ cho vững vào, kẻ nào đứng dậy trước, kẻ đó ch*t."