Kiếp trước trong buổi tiệc xuân, đích tỷ bị người ta đẩy xuống hồ. Dưới hồ còn có An Vương không biết bơi. Đích tỷ vốn bơi lội rất giỏi, trong lúc vô tình đã c/ứu được An Vương. Dưới sự chứng kiến của bao người, hai người ôm lấy nhau. Hoàng hậu ban hôn ngay tại chỗ. Thế nhưng đích tỷ vốn đã tâm đầu ý hợp với vị thiếu niên tướng quân. Một đôi uyên ương cứ thế bị chia lìa. Sau đó, vị thiếu niên tướng quân đành chọn phương án thứ hai, cưới ta. Ta tưởng mình đã có được một mối lương duyên tốt đẹp. Thế nhưng sau khi thành hôn mấy năm, ta vẫn không có con. Mẹ chồng ngày ngày m/ắng nhiếc ta chiếm giữ vị trí chính thê mà đến một đứa con cũng không sinh nổi. Vị thiếu niên tướng quân kia cũng chưa từng thực sự nhìn ta lấy một lần. Trên người chàng luôn mang theo chiếc túi thơm do chính tay đích tỷ thêu. Lúc s/ay rư/ợu, cái tên chàng gọi cũng là nhũ danh của đích tỷ. Ta bị giam hãm trong phủ tướng quân, chịu đủ mọi ánh mắt lạnh lùng, rồi uất ức mà ch*t. Mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về đúng ngày tiệc xuân năm ấy. Bên hồ người người ồn ào náo nhiệt. Ta thấy có kẻ đang lén lút đưa tay, định đẩy vào sau lưng đích tỷ. Mà ở giữa hồ, vị An Vương không biết bơi kia đã vùng vẫy hồi lâu. Ta xách vạt váy, trước khi mọi người kịp phản ứng, đã nhanh chân nhảy xuống hồ.