Tiền kiếp, mẹ chồng lâm trọng b/ệnh cầu c/ứu, trượng phu chỉ gửi về tờ hưu thư. Ân nhân thực sự viết thư gửi bạc, lại chính là vị thiếu tướng quân trấn thủ biên quan có cùng họ tên với phu quân. Trọng sinh trở về lúc mọi sự chưa bắt đầu, Tự Vi quyết tâm dựa vào chính mình mà cải mệnh: c/ứu lấy mẹ chồng, hái thạch hộc ki/ếm vốn liếng, liên thủ cùng Khương trù nương làm ra món Xuân Hòa canh, đem gánh hoành thánh nhỏ bé mở rộng thành Tự Vi lâu được ban thánh chỉ. Tra phu thông địch chịu tội, ân nhân cuối cùng cũng xuất hiện, nàng mới hiểu ra, người bấy lâu nay thầm lặng giúp đỡ mình là "Phu Thế Lương", trước sau chỉ là một người. Thay vì làm kẻ bị ruồng bỏ oán trách trời người, chi bằng đem việc làm ăn trở thành huyền thoại kinh thành, cũng đợi được mối lương duyên trọn đời.