Đích tỷ Thẩm Vân Lam tư hội với một gã xướng ca bị ta bắt gặp. Tỷ ấy quỳ trước mặt ta, khóc lóc thảm thiết: "A Nguyên, tỷ chỉ là nhất thời hồ đồ. Nếu để phụ thân biết, tỷ chỉ còn đường ch*t thôi." Kiếp trước, ta mềm lòng, đã đồng ý che giấu giúp tỷ ấy. Ba tháng sau, gã xướng ca kia cầm tín vật của nha hoàn thân cận bên ta, quay lại cắn ngược, nói rằng bị ta m/ua chuộc. Đích tỷ chỉ tay vào ta trước mặt mọi người, nước mắt giàn giụa: "Là A Nguyên gh/en tị với hôn sự của ta, cố ý tìm xướng ca dụ dỗ ta, muốn h/ủy ho/ại thanh danh của ta!" Phụ thân gi/ận dữ, ph/ạt ta ba mươi roj, quỳ tại từ đường. M/áu thấm đẫm y phục, đầu gối quỳ đến mất cả cảm giác. Ta quỳ trong từ đường, sốt đến mê man bất tỉnh. Đích mẫu Chu thị đẩy cửa bước vào, giọng điệu như đang bố thí cho một con chó: "Phụ thân con đã nguôi gi/ận, nhưng Thẩm gia không dung thứ cho loại bại hoại gia phong như con." "Ta đã tìm cho con một mối hôn sự tốt, Tôn gia ở phía đông thành, ngày mai xuất giá." Tôn gia ở phía đông thành. Trong kinh thành này, ai mà không biết Tôn Mậu Tài đã đá/nh ch*t hai người vợ trước. Đích tỷ đứng sau lưng Chu thị, mỉm cười đầy vẻ đoan trang, dịu dàng.