Ta đã trải qua ba kiếp luân hồi. Kiếp thứ nhất, ta gả cho thanh mai trúc mã. Đêm động phòng, chàng ôm ta vào lòng, bảo rằng: 'Nàng hiền thục nhường này, lấy được nàng là phúc phận của ta'. Thế là, ta thu liễm tính tình, thay chàng quản lý gia đạo, chu toàn cho đám thiếp thất. Cuối cùng, lại bị kẻ thiếp được chàng sủng ái gh/en gh/ét, hạ đ/ộc mà ch*t. Kiếp thứ hai, ta chán gh/ét cảnh đấu đ/á nơi thâm cung nội trạch, chọn cách ở bên phụng dưỡng mẫu thân lâm trọng b/ệnh. Thế nhưng, xươ/ng cốt mẫu thân còn chưa lạnh, huynh trưởng đã đem ta dâng cho vị thái thú tuổi già sức yếu để đổi lấy quan chức. Huynh ấy bảo: 'Nàng đã là người nhà họ Lâm, thì phải dốc sức vì nhà họ Lâm'. Đêm đó, ta rút trâm cài t/ự s*t trong kiệu. Kiếp thứ ba, ta chọn gả cho gã thư sinh nghèo thầm thương tr/ộm nhớ ta bao năm. Chàng yêu ta, kính ta. Ta cũng vì chàng mà mưu tính con đường làm quan, phá giải thế cục. Nhưng đến ngày chàng bái tướng, thân x/ác ta đã hao mòn kiệt quệ. Mở mắt ra lần nữa, lại trở về ngày hai người đến cầu hôn. Mẫu thân hỏi ta chọn ai. Ta sững sờ. Ta đã nỗ lực suốt ba kiếp. Làm người vợ hiền, người con hiếu, kẻ quân sư. Nhưng chưa từng một lần được làm chính mình.