Nghe nói khoa mới đón một tiến sĩ thiên tài vừa từ nước ngoài trở về, mọi người đều bàn tán rằng cô ấy trẻ tuổi mà đầy triển vọng. Tôi vừa ôm xấp tài liệu đã in xong từ văn phòng bước ra. Cô ấy bất ngờ tiến tới, nắm ch/ặt lấy tay áo tôi. "Thầy Trần, xin thầy hãy giơ cao đá/nh khẽ, trả lại tên tác giả chính của bài báo đó cho tôi với!" Cô ấy khóc lóc thảm thiết, khiến các giáo sư và sinh viên đi ngang qua đều dừng bước. Tôi nhất thời chưa kịp phản ứng, vừa định mở miệng hỏi thì cô ấy đã đột ngột ngã xuống đất, ôm ch/ặt lấy chân tôi rồi kêu lên kinh hãi: "Thầy Trần, thầy đừng động thủ! Bình thường thầy cư/ớp đoạt tâm huyết của tôi thì thôi đi, lẽ nào ngay giữa ban ngày ban mặt thầy còn muốn đá/nh người sao?" "Số liệu của bài báo trên tạp chí cốt lõi đó là do tôi thức trắng mấy tháng trời mới làm ra, thầy thậm chí còn chưa từng bước chân vào phòng thí nghiệm, dựa vào đâu mà tự ý điền tên mình vào vị trí tác giả chính?" "Nếu thầy thực sự không để cho tôi đường sống, thì cùng lắm tôi xin nghỉ việc, không ở đây ngáng đường thầy nữa là được..." "Chỉ c/ầu x/in thầy đừng làm khó viện trưởng, tôi không muốn vì chuyện của mình mà làm không khí trong khoa trở nên chướng khí m/ù."