Thứ muội tư thông với thế tử Nam Dương Hầu, chiếc yếm đỏ thêu uyên ương lại vô tình đá/nh rơi. Khi sự việc bại lộ, mẫu thân vội vàng đẩy ta ra: 'Hậu viện của thế tử gia ong bướm dập dìu, tính tình Uyên Nhi lại yếu đuối, vào cái hang sói đó thì còn đường sống nào nữa!' 'Chẳng lẽ con muốn trơ mắt nhìn muội muội vì một chiếc yếm mà bị nh/ục nh/ã đến ch*t sao?' 'Con là đích nữ, lại sinh ra đã quả cảm... ngoài con ra, không ai có thể thay nó chắn kiếp nạn này.' Kiếp trước, ta nhận lấy chiếc yếm đó, gả cho thế tử Tiêu Linh. Vì 'tư thông trước hôn nhân', mẹ chồng kh/inh miệt ta tột cùng, hànhz hạz đủ đường. Tiêu Linh lại càng chưa từng nhìn thẳng lấy ta một lần. Thế nhưng phụ thân lại dựa vào danh nghĩa thông gia với Nam Dương Hầu mà thăng tiến vùn vụt. Thứ muội lại càng nhờ một điệu múa tại Bách Hoa Yến mà làm xiêu lòng thái tử, trở thành thái tử trắc phi. Tiêu Linh tìm nó chất vấn, nó lại khóc lóc thảm thiết như mưa sa hoa lê: 'Đích tỷ đã ngưỡng m/ộ chàng từ lâu, tỷ ấy muốn cư/ớp chàng đi, một thứ nữ như ta làm sao đấu lại được tỷ ấy?' 'Nay ta đã không còn tự chủ được nữa, xin thế tử hãy bảo trọng.'