Vị hôn phu của tôi chủ động xin làm huấn luyện viên cho chuyến bay đầu đời của tôi. Tôi vừa hào hứng vừa an tâm, nỗi lo lắng cũng vơi đi ít nhiều. Khi bay đến độ cao vạn mét, Tống Yến đột ngột tháo dây an toàn, đổi chỗ với tôi và bảo: “Em biết phải làm gì rồi đấy, cứ tiếp tục bay về phía trước.” Nói xong, anh ta nhảy khỏi buồng lái. Tôi h/oảng s/ợ đến mức đầu óc trống rỗng, hoàn toàn dựa vào trí nhớ cơ bắp để lái máy bay trở về vị trí cũ. Thế nhưng, ngay khi vừa hạ cánh, tôi đã bị cảnh sát bắt giữ. Họ đưa ra bức thư tuyệt mệnh của Tống Yến, trong đó anh ta cáo buộc tôi ép buộc anh ta gian lận để tôi có được thành tích, đồng thời nói rằng tôi sẽ gi*t anh ta để diệt khẩu. Tôi tái mặt, cố gắng giải thích rằng mình không hề làm điều đó. Thế nhưng, em gái tôi lại cầm chiếc máy ghi âm mà Tống Yến để lại bước ra, khóc lóc tố cáo: “Chị ơi, anh Tống Yến đã giúp chị nhiều như vậy, tại sao chị vẫn nhẫn tâm gi*t anh ấy?” Đó là đoạn ghi âm chính miệng anh ta thừa nhận đã gian lận giúp tôi thi đỗ vào trường hàng không. Bố mẹ tức gi/ận đến mức từ mặt tôi. Nhà trường coi tôi là nỗi nhục, đuổi học.