Tôi vất vả nuôi dạy hai cô con gái, vậy mà mẹ chồng lại gh/ét bỏ vì tôi không sinh được thằng cu nối dõi cho nhà họ Triệu. Mỗi khi tôi dạy dỗ đứa cháu trai được nuông chiều quá mức của anh chồng, bà lại lải nhải bên tai tôi. Nào là m/ua quần áo mới cho lũ con gái làm gì, sao không tiết kiệm tiền đó m/ua th!t cho cháu đích tôn ăn. Nào là cháu đích tôn làm hỏng máy kh//âu của cô, cô là bề trên thì rộng lượng một chút là xong. Cháu đích tôn đẩy con gái tôi xuống sông, bà bảo tôi nấu bát canh gừng uống là được, việc gì phải báo cảnh sát rước họa vào thân. Kiếp trước, tôi cho rằng sai thì phải dạy, nên kiên quyết áp giải cháu trai đến đồn cảnh sát. Đến cả chồng tôi cũng cho rằng tôi đ/ộc á/c tột cùng, muốn tuyệt đường hương hỏa nhà họ Triệu. Giữa mùa đông giá rét, tôi mắc b/ệnh viêm phổi nặng, họ không những không chữa trị cho tôi mà còn hợp sức dìm đầu tôi vào vại nước cho đến ch*t, chỉ để hả gi/ận cho đứa cháu đích tôn. Lúc tôi ch*t, cả nhà đều m/ắng tôi đáng đời, bảo rằng nếu lúc sống biết đối xử tốt với cháu đích tôn một chút thì giờ đã không đến nỗi thân bại danh liệt. Mang theo nỗi h/ận th/ù từ kiếp trước tỉnh lại, tôi nở một nụ cười, cung phụng đứa cháu đích tôn ấy như ông tổ sống.