Ta là đích công chúa duy nhất của Đại Sở. Phụ hoàng cùng mẫu hậu nâng niu ta trong lòng bàn tay, tám vị hoàng huynh lại càng tranh nhau sủng ái ta. Thế nhưng, ta lại mắc chứng thích so bì. Chẳng so ăn mặc, chẳng so tài mạo, chỉ chuyên tâm so xem ai thảm hại hơn. Năm lên năm, quý phi vì tranh sủng mà giả vờ rơi xuống nước. Ta chẳng cam chịu yếu thế, ôm lấy tảng đ/á nhảy xuống hồ băng, khi được vớt lên thì hơi thở đã gần như đ/ứt đoạn. Phụ hoàng nổi trận lôi đình, lập tức đày quý phi vào lãnh cung. Năm lên tám, vị quận chúa ngưỡng m/ộ tam hoàng huynh vì đố kỵ huynh ấy chỉ thương mỗi ta, nên cố ý ngã từ trên lưng ngựa xuống, khóc lóc nói rằng đôi chân mình đã g/ãy. Ta quay đầu liền leo lên gác cao, nhảy xuống một bước, thật sự làm g/ãy cả hai chân. Tám vị hoàng huynh đỏ hoe mắt, san bằng phủ quận chúa. Phụ hoàng từ đó lập ra thiết luật: Không kẻ nào được phép giả vờ đáng thương, so bì thảm hại hay tìm cái ch*t trước mặt tiểu công chúa! Cho đến ngày đại hôn, ngoại thất của trạng nguyên bỗng mặc hỉ phục xông vào lễ đường. Trạng nguyên công khai ép ta gật đầu, cho ả làm bình thê. Thấy ta không đáp ứng, nữ tử kia khóc lóc lao về phía cột gỗ: "Nếu công chúa không dung nổi thiếp, hôm nay thiếp liền đ/âm đầu vào đây mà ch*t, từ nay không còn làm vướng mắt người nữa!"