Tướng quân xuất chinh, mang về một nữ tử. Nàng ta tính tình hào sảng, trong quân doanh phóng ngựa cuồ/ng chạy, cùng các phó tướng xưng huynh gọi đệ. Lại ngày ngày hô hào những lời lẽ nghịch tặc như "nhân nhân bình đẳng". Chẳng những cùng tì nữ thân cận xưng là tỷ muội thân thiết, còn dạy dỗ lũ c/ôn đ/ồ l/ưu ma/nh rằng "vương hầu tướng tướng ninh hữu chủng hồ". Thiếp thân tâm ý tốt khuyên nàng ta hãy cẩn ngôn thận hành, tuân thủ quy củ phép tắc nghiêm ngặt. Nàng ta lại chỉ thẳng vào mũi thiếp mà m/ắng thiếp là kẻ tàn dư phong kiến chỉ biết áp bức hạ nhân. "Loại sâu mọt như ngươi, ăn mặc đều là hút m/áu của kẻ dưới." "Cái gì là quy củ phép tắc? Rõ ràng là cặn bã phong kiến! Ta đến đây là để c/ứu vớt bách tính bị nô dịch!" Thiếp nghe mà h/ồn phi phách tán, Tướng quân lại chẳng mảy may bận tâm, vung tay nói: "Vũ La tính tình thuần chân đáng yêu, tâm tính lương thiện, nàng thật sự kém xa nàng ấy." "Nể tình phụ thân nàng là thế gia thanh liêm, ta sẽ không hưu nàng, chỉ nâng Vũ La lên làm bình thê là được." Thiếp không thể tin nổi nhìn Tướng quân, quay đầu liền đem bọn họ cáo lên Kim Loan điện. Phu quân không còn thì tìm người khác, muốn kéo thiếp tạo phản thì cửa cũng đừng hòng!