Ngày diễn ra lễ đính hôn, bọn b/ắt c/óc bắt vị hôn phu của tôi chọn một giữa tôi và ánh trăng sáng của anh ta. Phó Cảnh Xuyên đã chọn ánh trăng sáng đó. Chính anh cả của anh ta là Phó Nghiễn Từ đã xông vào tòa nhà bỏ hoang c/ứu tôi, nhưng lại bị dầm thép đ/è g/ãy đôi chân, từ đó phải gắn liền với chiếc xe lăn. Khi tỉnh dậy thấy tôi rơi lệ, anh cười lạnh: "Phó Cảnh Xuyên có ch*t đâu." "Người bị vứt bỏ là cô, kẻ tàn phế là tôi, cô khóc vì ai?" Để dập tắt tai tiếng, nhà họ Phó bắt anh phải cưới tôi. Sáu năm sau hôn nhân, tôi cùng anh phục hồi chức năng, giúp anh giành lại tập đoàn Phó thị, thậm chí thành lập cả phòng thí nghiệm, chỉ mong anh có thể đứng dậy lần nữa. Thế nhưng anh vẫn luôn đinh ninh rằng, tôi chỉ coi anh là lựa chọn thứ hai. Mỗi lần Phó Cảnh Xuyên về nước, anh đều sai người mang hành lý của tôi đặt trước cửa. "Chính chủ về rồi đấy." "Có cần tôi, một kẻ tàn phế này, đích thân tiễn cô không?" Nhưng khi tôi thực sự muốn đi, anh lại dùng xe lăn chặn cửa. "Sao thế, lần này không giả vờ nữa à?" Trong tiệc kỷ niệm kiếp trước, anh để thiên kim tiểu thư nhà liên hôn nhận lấy xe lăn của mình, công khai tước bỏ ghế hội đồng quản trị của tôi. "Một con bé hộ lý chăm sóc kẻ tàn phế, mà thực sự coi mình là bà Phó sao?"