Tôi, người bị mất ký ức thuở nhỏ, đang sống một mình trong căn phòng thuê. Ông chú chủ quán mì đối diện luôn chuẩn x/ác gửi tặng những món bánh ngọt hợp khẩu vị riêng của tôi. Tôi đầy cảnh giác gặng hỏi nhưng lại bị mẹ cố tình che giấu, cho đến khi phát hiện người gửi tặng ấy chính là cha ruột, tôi mới bàng hoàng nhận ra mình và Hàn Thính Tuyết – người đã qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn – là cặp song sinh bị chia c/ắt cưỡng ép suốt hai mươi năm. Khi cả gia đình cuối cùng đoàn tụ trên ban công, tôi tìm thấy bức tranh tâm nguyện mà chị gái đã giấu trong lớp Iót của cuốn sổ công thức, thứ mà cho đến lúc ch*t chị vẫn không thể trao tận tay cho tôi.