Phương Thần Hạo là người bạn mà tôi nhặt về từ hồi lớp bảy. Khi ấy, vì ăn tr/ộm đồ ăn vặt trong siêu thị nên cậu ta bị chặn lại ở trong ngõ, ba thằng con trai túm cổ áo cậu ta mà ch/ửi bới là đồ hạ đẳng. Tôi lao lên đuổi đám người đó đi, cậu ta ngồi xổm dưới đất, nước mũi nước mắt lem nhem cả mặt. Mẹ tôi biết chuyện thì tức gi/ận đ/ập bát: "Mẹ nó là đứa làm nghề tiếp rư/ợu ở quán karaoke, mày chơi với nó thì học được cái gì tốt?" Anh trai tôi lục tung cặp sách của tôi lên: "Nó có hỏi v/ay tiền mày không? Tránh xa nó ra." Tôi không nghe. Tôi dạy cậu ta bỏ thói quen nói tục, thay đổi phong cách ăn mặc giang hồ, thậm chí còn giới thiệu đưa cậu ta vào làm trong công ty của tôi. Mỗi lần bạn gái Lục Uyển Như đến đón tôi, cậu ta đều cười hì hì gọi chị. Lục Uyển Như từng nhắc nhở: "Ánh mắt của người bạn kia nhìn người không được bình thường cho lắm." Tôi bảo cô ấy nghĩ nhiều rồi. Cho đến ngày sinh nhật Lục Uyển Như, tôi về nhà sớm để chuẩn bị bất ngờ cho cô ấy. Đẩy cửa ra, lại bắt gặp một màn cầu hôn hoành tráng. Phương Thần Hạo quỳ một chân, đeo chiếc nhẫn kim cương lên tay Lục Uyển Như. Mẹ ruột và anh trai tôi đứng bên cạnh reo hò vỗ tay cho họ.