Đại lý tự thiếu khanh khi bị thích khách đả thương hôn mê, đã được ta, kẻ đang bị đày tới trang viên chốn thôn dã, c/ứu mạng. Kiếp trước, khi hắn tới phủ hầu tìm ân nhân, phủ đệ lại chọn đích tỷ được sủng ái thay thế ta. Thế nhưng, mặc cho ánh mắt oán h/ận của đích tỷ, ta vẫn lấy tín vật dính m/áu của Giang Tri Ngôn ra để nhận thân. Sau khi thành thân, đôi ta vốn tâm đầu ý hợp, từng là giai thoại trong kinh thành. Nhưng kể từ khi nhận được thư báo đích tỷ chịu nhiều uất ức, mang b/ệnh tật đầy mình nơi nhà chồng, mọi sự liền xoay chuyển. Giang Tri Ngôn cầm lá thư t/át ta ngã nhào xuống đất: "Nếu không phải năm xưa ngươi dùng tín vật ép ta báo ân, bức ta phải cưới ngươi, thì làm sao nàng ấy phải vì gi/ận dỗi mà gả cho kẻ khác, chịu khổ sở đến nhường này!" Lúc bấy giờ ta mới hay, ngay ánh mắt đầu tiên khi hắn bước vào phủ, đã sớm đem lòng si mê đích tỷ. Hắn thậm chí đinh ninh rằng ân c/ứu mạng trong trận đại tuyết năm ấy chỉ là lời dối trá do ta bày mưu tính kế để cưỡng cầu nhân duyên. Khi ta đang mang cốt nhục của hắn thì bị phế bỏ gân tay, ném vào chốn lao ngục tăm tối nhất. Đến khi ta toàn thân đẫm m/áu c/ầu x/in hắn ban cho một cái ch*t thống khoái, hắn lại tạt nước muối sôi sùng sục lên da th!t nát nhừ của ta. Mở mắt lần nữa, ta đã trở về thời khắc Giang Tri Ngôn tới phủ tìm ân nhân c/ứu mạng.